Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

Câu chuyện "23 tuổi, tôi mua được căn nhà đầu tiên" và bài học cho những người trẻ dám mơ ước

01

Năm 23 tuổi, tôi tốt nghiệp đại học được 3 năm, làm phóng viên tại một tờ báo thành thị, lương 6 triệu đồng, vô ưu vô lo, tiền tiện tặn trong tài khoản là con số 0 tròn trịa. Nhưng tôi xác định được đích của mình, đó là mua được một căn hộ nhỏ để kết thúc chuỗi ngày bị chủ trọ tăng tiền thuê nhà, rồi liên tục hoạch hoẹ đủ điều.

Khi biết ý định của tôi, mẹ chỉ đáp lại một câu: "mơ ước hão huyền, tham vọng viển vông, suy nghĩ ngớ ngẩn".

Câu chuyện 23 tuổi, tôi mua được căn nhà đầu tiên và bài học cho những người trẻ dám mơ ước - Ảnh 1.

Hoàn toàn xác thực, với điều kiện của tôi khi ấy, mua nhà thực sự là nghĩ suy khôn xiết hão huyền. Bố mẹ tôi ở quê, nuôi 3 đứa con học đại học đã đủ nặng nhọc rồi, hoàn toàn không phụ giúp được gì cho tôi hết. Nhưng tôi vẫn cương quyết cho rằng ước mong của mình có thể thành hiện thực, dù trong tay tôi chưa có gì cả.

Tháng 7 năm 2013, tôi thực sự mua được căn nhà trước nhất của mình. Gọi là nhà cho oai chứ nó bản tính chỉ là một căn phòng vỏn vẹn 43m2, nhà hướng Bắc, ngoài cửa sổ còn nhìn thấy một cây gì đó hoa màu trắng mà tôi không biết tên.

Mùa xuân năm 2014, tôi chuyển vào nhà mới, chính thức kết thúc chuỗi ngày lang thang ở trọ mệt mỏi. Ngoài cửa, cây hoa trắng nở rộ, tôi nằm trên chiếc giường to tướng của mình mà cảm giác an tâm khôn cùng.

Nhà tôi theo phong cách đương đại, nhà bếp mở, giá sách 2 bên đặt đầy những cuốn sách tôi sưu tầm bao năm qua, những ngăn tủ nhỏ xếp gọn làm nơi chứa đồ. Đơn giản, sạch sẽ, tuốt luốt đều là style tôi thích.

4 năm kể từ ngày ấy, tôi ở trong căn nhà nhỏ của mình hoàn thành bước ngoặt lớn của thế cuộc - giã từ cuộc sống độc thân. Sau khi lấy chồng sinh con, tôi chuyển sang sống ở căn nhà lớn hơn. Nhưng căn nhà be bé ngày đó vẫn luôn là nơi ấm áp nhất trong lòng tôi, nơi đó đã ghi dấu quãng thời kì tôi cụ nỗ lực nhiều nhất.

hiện tại, căn nhà cũ tôi để lại cho cậu em trai vừa tốt nghiệp đại học, và nó có nhẽ cũng sẽ như tôi, vượt qua quá trình từ khi bước ra ngoài xã hội tới lúc thành gia lập nghiệp ở đó. Tôi nghĩ tuổi trẻ của ai cũng vậy, cần có một góc nhỏ để đặt vào đó chút thanh xuân ảo vọng của mình.

Câu chuyện 23 tuổi, tôi mua được căn nhà đầu tiên và bài học cho những người trẻ dám mơ ước - Ảnh 2.

02

Dù cũng đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn còn nhớ nguyên xi cái ngày tôi mua nhà. Dù thời gian khác nhau, địa điểm khác nhau nhưng hy vọng những bạn trẻ cũng đang ôm mơ ước này cứ tiếp kiến phấn đấu. Bởi lẽ, làm người thì ai cũng phải có ước mơ, vì biết đâu một ngày kia bạn thực hiện được nó thì sao?

tại sao tôi lại muốn mua nhà riêng?

Lý do là bởi tiền thuê nhà thì tăng lên không ngừng, muốn gặp được chủ nhà tốt phải nhờ vào vận may, tạm bợ không đề cập đến cảnh ngộ sinh hoạt hay không gian sống, ngay cả việc muốn mua một món đồ yêu thích bạn cũng phải đắn đo rất lâu vì ngại lần chuyển nhà tiếp theo. Khi đó tôi đã thử tính, hiện tại giá nhà đang ở mức cao, chờ qua mấy năm nữa để tích đủ tiền đặt cọc thì khéo giá nhà đã tăng gấp đôi rồi. Mà hiện nay, tiền nhà mỗi tháng phải trả lại không hơn kém khoản tiền trả góp là bao, vậy suy ra tôi chỉ thiếu tiền đặt cọc.

Câu chuyện 23 tuổi, tôi mua được căn nhà đầu tiên và bài học cho những người trẻ dám mơ ước - Ảnh 3.

Cuối tháng 6 năm 2012, tôi bắt đầu khảo sát nhà ở khắp nơi từ nhà to đến nhà nhỏ. Nhà tôi thấy thích thì tôi mua không nổi, nhà giá đủ thấp thì tôi lại không thích, cứ quanh đi quẩn lại nửa năm vẫn chưa quyết xong.

Tháng 4 năm 2013, một đồng nghiệp ở chỗ làm của tôi khoe tìm được một căn nhà khá ổn, giá không quá đắt, 43m2, nhà đã có khung thô và nội thất căn bản, giá khoảng 450 triệu, kêu tôi thử đi xem thế nào.

Chiều đó tôi hẹn người bán để xem nhà luôn. Nhìn hướng nhà, phòng ngủ phòng bếp, ánh sáng, vị trí... quờ quạng tôi đều thấy ưng. Người bán cũng tầm tuổi tôi thôi. Anh ấy nói vì thấy bất động sản dạo này phát triển nên cũng đầu tư mấy căn nhà, chờ giá tăng lên thì bán nhưng vì không lường trước được sức ép của việc trả nợ nên giờ đành phải bán tháo một căn.

Hiểu rõ được tình huống đoạn, tôi với người bán ngồi xuống tính. Nhà được anh này mua năm 2011, giá mua khi ấy là 400 triệu. Trong khi đó, mấy căn chung cư giá rẻ ở gần đó rơi vào tầm 500 triệu. Nếu phí sang tay tôi phải chịu hết thì thà rằng tôi qua mua chung cư. Mà nếu chia đôi thì anh chủ nhà kia cũng chỉ kiếm được mấy chục triệu, chưa kể đến việc anh ấy phải trả hết nợ ngân hàng mới giao tiếp được. Căn cứ vào tình trạng tài chính trước mắt của anh ấy thì việc này căn bản là không làm được.

rốt cục, tôi yêu cầu anh ấy thế bán cho tôi theo giá gốc. Vì tôi làm báo can hệ đến bất động sản nhiều năm, hiểu khá rõ các chính sách can dự đến bất động sản cũng như tình hình thị trường, lại khá quen với các nhà đầu tư, có thể nhờ nhà đầu tư ký giao kèo mua nhà một lần nữa, trực tiếp tiếp thu khoản vay ngân hàng, giảm bớt khâu sang tên, thế thì người bán nhà cũng có thể trực tiếp lấy tiền đặt cọc cùng một phần trả góp luôn.

Chiều hôm ấy, chủ nhà hài lòng đề nghị của tôi, đồng ý bán nhà cho tôi với giá 420 triệu. Theo hiệp đồng, trong vòng 1 tháng, tôi phải thanh toán cho anh ấy 140 triệu. Khi ấy, cách duy nhất tôi nghĩ ra là đi vay. Có vay được hay không, thực tế tôi cũng không dám chắc nữa. À, chỗ này phải giải thích một xíu, vì tôi vốn thích viết, xong cái hồi mới tốt nghiệp chẳng có gì làm, ai nhờ gì cũng giúp hết. Xong đi làm thì làm ở một mục cũng có tiếng nên nói chung là quan hệ tầng lớp cũng khá ổn.

Con đường vay tiền coi như khá thuận tiện. Một anh giám đốc tôi quen trực tiếp cho tôi vay gần 70 triệu, còn bảo cứ từ từ, không phải trả gấp, lúc nào có thì trả anh sau cũng được. Lý do là có lần phỏng vấn, anh ấy xác nhận năng lực và nhân phẩm của tôi. Phần còn lại, tôi vay người này 20 triệu, người kia 10 triệu, vay đông vay tây, Cuối cùng cũng đủ và lấy được nhà.

Khi ấy tôi hiểu, nếu không < cưỡng ép > chính mình một lần thì tôi sẽ không bao giờ biết được tiềm lực của bản thân lớn tới cỡ nào . Trong vòng một đêm, tôi mang trên mình khoản nợ 140 triệu, tiếp đó còn phải để dành tiền để nộp thuế trước bạ, tiền cọc sửa nhà, các loại phí dịch vụ, để giảm bớt tiền thuê nhà tôi còn phải nghĩ cách sửa nhà cho nhanh để còn vào ở sớm nữa.

Câu chuyện 23 tuổi, tôi mua được căn nhà đầu tiên và bài học cho những người trẻ dám mơ ước - Ảnh 4.

Mà ngoài năng khiếu viết ra thì tôi chẳng biết gì nữa nên chỉ biết giao hội vào thế mạnh này của mình. Khi ấy, các công ty bắt đầu biết chạy web lăng xê nhưng phần content còn rất dối. Trong khi tôi lại có nhiều kinh nghiệm về khoản này, thế là tôi xin làm các job ngoài. Từ marketing, tạo chuyên mục đến viết bài, quơ tôi đều kiêm hết. Tôi cũng không bó buộc mình phải viết ở một lĩnh vực cụ thể nào mà thử thách mình ở mọi phương diện nội dung. Dần dà, thu nhập của tôi từ mấy chục nghìn/bài tăng dần lên tiền trăm, rồi tiền triệu, tiền tần tiện cũng theo đó mà tăng lên.

Tháng 9 năm 2013, tôi đi bàn giao nhà mới, và trang trí lại mọi thứ.

Giờ nghĩ lại mới thấy thời khắc trang trí nhà mới ấy là khoảng thời gian tôi nặng nhọc nhất, vừa đi làm, vừa chạy job ngoài, vừa giám sát thợ sửa. Bên công trình báo cần mua đồ gì là tôi lại phải phân lương hướng của mình ra để mua món đó, chẳng hạn tháng này mua tủ, tháng sau mua gạch lát sàn. Vì không thuê được studio chuyên nghiệp nên tôi tự mời đội thi công lẻ. Để tiện tặn tiền, tôi chơi trò viết bài cho công ty thiết kế để đổi lấy tiền công là bản thiết kế nhà, tủ áo quần thìa là viết cho công ty nội thất, ngay cả laptop cũng là nhờ viết content cho một tiệm kính mắt lớn.

Khi ấy, tôi lúc nào cũng trong thể hấp tấp, phải làm tốt công việc ở tòa soạn, phải hoàn tất deadline các job mình nhận, còn phải đi chọn mua đồ trang trí nhà. Tiếc tiền đi taxi, đi xe bus nhiều chỗ không tiện, tôi thậm chí còn chạy bộ, giữa mùa đông mà mồ hôi vẫn chảy dầm dề. Có lần ngồi xe bus mà tôi hoa mắt chóng mặt đến độ xuất hiện ảo giác. Tối đến lại cắm mặt vào máy tính mà gõ lạch cạch. Khi kiệt ý tưởng thì xuống sân chơi trước nhà nhảy dây. Lúc đó, tôi chưa từng biết cảm giác được đi ngủ trước 12h đêm là như thế nào.

Nửa năm sau, việc trang trí hoàn thành, phong cách nhà theo style đương đại, mọi vật dụng đều do tôi tự tay chọn lấy. Tôi tự nhủ, dù nghèo cũng không được sống lâm thời, đã là nhà thì phải ra phết một căn nhà.

03

Đầu năm 2014, tôi chuyển vào nhà mới, quơ sáng tạo, buồn vui giận dỗi giờ đây có thể thoải mái mà biểu thị trong không gian nho nhỏ này.

Cùng năm đó, tôi gặp được ông xã hiện tại, vì một câu "con gái sống một mình ở đô thị mà mua được nhà là quá nhẵn" , tôi nhận được sự đồng tình tuyệt đối từ gia đình chồng, tình cảm hai đứa cũng khôn cùng bền vững.

Tháng 4 năm 2015, tổ chức đám cưới xong, căn nhà vốn có một mình tôi nay trở thành thế giới hai người. Cùng năm, tôi trả hết được những khoản nợ.

Năm 2016, vì mang thai, chúng tôi chuyển nhà, bắt đầu cuộc sống 3 người. Trong vòng nửa năm còn lại, hai vợ chồng trả hết tiền nợ ngân hàng.

hiện thời nghĩ lại, tôi mua được nhà thực ra chỉ nhờ mấy điều này thôi:

1/ Không sợ gì hết, liều lĩnh dám nghĩ dám làm. Cuộc sống thỉnh thoảng là vậy, cứ lo trước lo sau thì sẽ chẳng làm được trò trống gì hết. cố nhiên, quá mạo hiểm cũng dễ gặp rủi ro nhưng chí ít, nếu biết mạo hiểm đúng lúc, xác suất thành công bao giờ cũng cao hơn.

Câu chuyện 23 tuổi, tôi mua được căn nhà đầu tiên và bài học cho những người trẻ dám mơ ước - Ảnh 5.

2/ Không cho mình đường lui. Có bao lăm người miệng thì kêu muốn nghỉ việc nhưng rút cuộc vẫn làm mãi? Có bao lăm người miệng thì kêu muốn kiếm tiền nhưng chân tay chẳng chịu làm, cứ thư thả thoải mái mà sống? Chẳng qua là vì bạn chưa tới đường cùng, chẳng qua là vì vẫn còn đường lui nên một chút chướng ngại cũng có thể trở nên cái cớ khiến bạn từ.

3/ nhất quyết phải giỏi một cái gì đó. Đầu óc đầy tham vọng nhưng không có thực lực vẫn là vô ích. Bạn phải giỏi một kỹ năng nhất mực nào có, hoặc ít ra có thể tự tin kiếm tiền ở một lĩnh vực nào đó hoặc trở thành chuyên gia của lĩnh vực ấy.

4/ Đừng có suy nghĩ làm tạm cho có. Thay vào đó, đã làm là phải làm cho tốt nhất. Dù là thời điểm khó khăn nhất, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sửa nhà sơ lược cả. Dù chỉ ở đôi ba năm, tôi cũng muốn biến nó thành không gian sống thoải mái, dễ chịu nhất.

5/ Bắt đầu từ những đích nhỏ. Không ai một bước thành danh được, cũng không ai ăn có một miếng đã béo nứt được. Lấy được chìa khóa nhà, trang hoàng nhà cửa, lắp điện nước, vào ở, tôi coi từng bước như một mục tiêu nhỏ, chinh phục từng mốc rồi mới hướng tới mục tiêu tiếp theo.

Câu chuyện 23 tuổi, tôi mua được căn nhà đầu tiên và bài học cho những người trẻ dám mơ ước - Ảnh 6.

6/ chung cục, tôi chỉ muốn nói rằng nuốm dù rất mỏi mệt nhưng không chết người được đâu. Giờ nhìn lại mới thấy ngày xưa mình điên cuồng tới cỡ nào, nhưng cả quá trình trôi qua, lúc hưởng thụ thành tựu mình có được lại rất hạnh phúc. Thế nên, đừng e dè chính mong ước của mình, đừng tước quyền được thực hành lý tưởng của bản thân, dù người khác cho nó là hão huyền, chỉ cần bạn vẫn quyết tâm thì ngày mộng tưởng thành hiện thực không còn xa nữa.

Chúc các bạn thành công!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét