Thứ Ba, 10 tháng 3, 2020

Tôi vừa mới từ chức rồi: Rõ ràng nghèo như vậy, trong tay không dư dả tiền, nhưng cũng không muốn đi làm!

rốt cuộc Mỹ Linh cũng đã "gom" đủ can đảm để đặt lá thư từ chức lên bàn lãnh đạo, sau đó nói với ông ấy: "Tôi không muốn làm nữa".

Đây chỉ là việc nằm trong dự kiến, đối với lãnh đạo, nhân viên xin nghỉ việc là quá bình thường. Nhưng đối với Mỹ Linh mà nói, nghĩ suy này đã tồn tại trong đầu cô ấy từ rất lâu, nhưng cô ấy vẫn không dám.

Điều khiến cô ấy bất ngờ chính là lãnh đạo không những không giữ cô ấy lại, mà ngay cả lý do nghỉ việc cũng không hỏi một câu, chỉ gật đầu bảo cô ấy bàn giao công việc cho người mới xong liền có thể đi.

Nhưng Mỹ Linh cũng cảm thấy may mắn vì ông ta không hỏi. Nếu không có lẽ nào cô phải nói thật rằng vì tính khí ông ta không tốt chút nào, động chút là mắng người. Cô từng bị mắng nhiều đến nỗi chỉ muốn kiếm cái lỗ chui xuống đất cho đỡ nhục.

Hơn nữa, công ty này còn thường bắt nhân viên tăng ca vào ngày nghỉ, tiền tăng ca không được tăng gấp đôi đã không nói, cô ấy đã làm 5 năm vẫn chưa được xét duyệt tăng lương.

Nghĩ đến đã thấy nhức đầu, mỏi mệt, nên thôi cô ấy xin từ chức luôn.

Tôi vừa mới từ chức rồi: Rõ ràng nghèo như vậy, trong tay không dư dả tiền, nhưng cũng không muốn đi làm! - Ảnh 1.

Người ta thường nói, sau khi nghỉ việc thường phải qua 3 tuổi:

tuổi trước nhất: là để cho "cái tôi" được tự do. vì chưng không cần phải họp mặt cấp trên hay đồng nghiệp mình ghét nữa. chung cuộc cũng chờ đến ngay không cần nhìn sắc mặt cấp trên, xem ông ta chỉ trỏ vào mặt mình mà mắng mỏ. Đây là giai đoạn thư giãn, hoàn toàn không có gì gò bó.

Bạn có thể dành chút thời gian cho cuộc sống tinh thần của bản thân, thích làm gì thì làm, và thông thường nhiều người lựa chọn đi du lịch vào tuổi này.

tuổi thứ hai: là lên dây cót ý thức nộp CV vào vài công ty và trông chờ kết quả. Sau khi thư giãn đủ rồi, bạn cũng cần kiếm việc lại để kiếm chén cơm ăn, dù không thích đi nữa, vì cuộc sống vẫn phải tiếp chuyện thôi.

Lý do từ nhiệm có hàng ngàn, nhưng chúng đều có điểm na ná nhau. Có thể do nhận lương không tương thích, ít tiền nên không đủ trang trải, cũng có thể do bị người khác làm thương tổn.

nên, khi kiêng công việc tiếp theo, tiêu chuẩn và đề nghị của bạn sẽ cao hơn nhiều. Bạn ngó tìm được công việc có lương cao hơn, lãnh đạo "thân thiện" hơn, đồng nghiệp "dễ ở" hơn. Nhưng qua một tháng, bạn vẫn chưa tìm được nơi đạt tiêu chuẩn đó, cho nên dù đã lấy được OFFER từ vài công ty, bạn cũng không muốn nhận làm.

giai đoạn thứ ba: là tạm chấp nhận. Những người có thể tìm được công việc theo yêu cầu cao như thế không nhiều. phần đông người đều sang quá trình kiếm việc rất lâu nhưng không thể tìm được nơi hợp với đề nghị bản thân đề ra. Thế nên chung cục, họ chỉ đành tìm công việc tàm tạm, gần giống đề nghị để làm.

Cuộc sống của Mỹ Linh sau khi xin từ chức cũng như vậy. Tuần đầu tiên, cô ấy ngủ nướng đến hơn 10 giờ sáng, mua đồ ăn vặt về chất đống trong nhà. Thức dậy thì xem phim hoặc chơi game, buổi chiều hẹn bạn đi trà sữa, nhưng hoạt động chủ yếu vẫn là ở nhà ngủ.

Sau một tuần, Mỹ Linh nhìn mọi người bận rộn đi làm, cô ấy bắt đầu lo âu, không có việc, sẽ không có thu nhập. thành ra, cô ấy vội làm mới CV và đăng lên mạng.

Nhận được lời mời phỏng vấn từ vài nơi, nhưng cô ấy đều không quá ưng ý.

Hơn hai tuần, Mỹ Linh vẫn không hài lòng, bởi vì cô ấy cảm thấy chính mình nhất định tìm được việc khác xứng đáng và tốt hơn.

Dần dần, những cuộc gọi mời phỏng vấn dần lác đác. Tiền trong túi giảm từng ngày, Mỹ Linh đành phải lên kế hoạch chi tiêu ghét hơn.

rốt cuộc, sau 50 ngày từ nhiệm, cô ấy đã tìm được một công việc, nhưng ở một nơi xa nhà, lương thấp, còn phải làm nhiều giờ. Nhưng biết làm sao được? Không chịu đi làm nữa sẽ hết cạn tiền mất!

hiện thời, có nhiều người trẻ, không phải vì họ tự kiêu, mà chỉ đơn giản là vì họ không muốn đi làm. Đó cũng là lý do nhiều người đến giờ còn nghèo, không có bao nhiêu tiền trong tay; hoặc thích "đua" theo "trào lưu" tự lập nghiệp, vì muốn trở thành ông chủ, không cần phải đi làm.

Tôi vừa mới từ chức rồi: Rõ ràng nghèo như vậy, trong tay không dư dả tiền, nhưng cũng không muốn đi làm! - Ảnh 2.

1. Hiểu rất nhiều đạo lý, nhưng vẫn sống thế cục tệ bạc

thế cục này, có đôi khi cần "sự thỏa hiệp".

Đối với mỗi người trẻ đang tồn tại suy nghĩ không muốn đi làm, chỉ cần họ không lười, họ nhất mực biết rằng dù không muốn mình vẫn phải đi làm, nếu không cuộc sống sẽ bế tắc.

Đạo lý này ai mà chẳng hiểu, chỉ là có người chẳng thể thuyết phục được bản thân bằng lòng nó và vượt qua chính mình.

Có nhiều người, rõ ràng biết việc đó là sai, nhưng lại vẫn đi lầm đường lạc lối.

100 viên chức thì đã có hơn 90 người làm việc vì tiền, vì cuộc sống, mà không phải vì thích đi làm. Do đó, mỗi ngày trôi qua với họ đều hết sức mỏi mệt, đồng hồ luôn trực, điện thoại luôn sạc đầy, máy tính luôn bật sẵn khung chat để có thể "trộm lười" bất cứ khi nào lãnh đạo không phát hiện.

thực tiễn, dù bạn ghét đi làm, bạn vẫn phải "thỏa hiệp" với nó, bởi bạn cần lương bổng để duy trì cuộc sống.

Tôi vừa mới từ chức rồi: Rõ ràng nghèo như vậy, trong tay không dư dả tiền, nhưng cũng không muốn đi làm! - Ảnh 3.

2. cơ hội và năng lực

Từng có một người làm việc trong công ty nhiều năm nhưng không phát triển được gì. Mà người có thu nhập không cao đó lại còn nói với tôi rằng:

"Đi làm, không phải lúc nào bạn có năng lực cao đều sẽ nhận được mức lương tốt."

Điều này không sai. Một số người bạn xung quanh tôi cũng như vậy, thường than vãn về mệnh mình.

Nhưng bạn biết không, khi chạm mặt với thời cơ đến, bạn có kịp nhận ra nó và nắm bắt chưa, hay vì nhiều duyên cớ mà bỏ lỡ mất?

Năng lực quan trọng, nhịp cũng rất quan trọng. Năng lực và tư duy đều là thứ bạn có thể kiểm soát; nhưng cơ hội thì không, chỉ có thể gặp mà chẳng thể cầu.

Khi tư duy và năng lực của bạn đủ mạnh, nhịp tự nhiên đến, nắm bắt tốt, bạn sẽ thành công.

Nhiều người thất bại vì trước khi nhịp đến năng lực chưa đủ để nắm bắt, tâm lý cũng chưa nhanh nhạy, cho nên dù có gặp dịp cũng như không.

có nhẽ cuộc sống này chính là một quá trình ráng không ngừng và chờ đợi dịp. Thành công hay thất bại, phải xem ai chuẩn bị đủ tốt, ai có thể bền chí đến cùng.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét